Posted in Fiction, First love - Tình đầu

First Love – Tình đầu [Chapter 11]

Chapter 11

 

Thứ bảy cuối tuần thời tiết rất đẹp, ban ngày có nắng nhẹ, chiều tối gió thổi nhiều hơn đem đến bầu không khí mát mẻ. Hôm nay Thiên Vỹ ăn mặc trông rất bảnh bao, bộ vét màu trắng, chiếc nơ thắt gọn gàng trên cổ, mái tóc vuốt keo dựng lên. Vừa nghe mọi người đến anh chàng vội vàng ra cửa đón.

– Trời, sao giờ này mới đến? Có biết tớ chờ bao lâu rồi không?_ Thiên Vỹ nói giọng trách móc, khuôn mặt nhăn nhó.

– Đã muộn lắm đâu mà_ Hạo Tuấn cười trừ, Phi Lương  và Quân Thành đứng kế bên cũng gãi đầu gãi tai tỏ vẻ hối lỗi.

– Mà sao chỉ có ba cậu? Hạo Tuấn, Thu Hà đâu rồi?

– Ơ… sao lại hỏi tớ?!

Hạo Tuấn đang mải phân trần thì Trí Anh và Ngọc Khiết đến. Trí hôm nay mặc vét màu đen sánh đôi cùng Ngọc Khiết trong chiếc váy màu xanh trông rất là đẹp đôi. Liền sau đó Thu Hà cũng xuất hiện.

– Chúc mừng sinh nhật! Chúc cậu mọi điều tốt lành.

– Hì hì, cám ơn nhé! Tớ thích nhất quà của Thu Hà đó_ Thiên Vỹ cười ranh mãnh rồi quay sang nhìn sang Hạo Tuấn.

– Cái thằng nhóc này thật là_ Quân Thành nhận ra trò đùa của Thiên Vỹ liền đánh một cái nhẹ vào vai anh chàng, Thiên Vỹ càng khoái chí, vui vẻ nói với mọi người.

– Thôi, các cậu vào trong đi nào.

Căn phòng khách nhà Thiên Vỹ được trang trí toàn những dây nơ đủ màu sắc, những ngọn nến lung linh, rất nhiều đồ ăn và cả một chiếc bánh ba tầng đầy sô-cô-la vô cùng bắt mắt.

– Cứ tự nhiên thoải mái nhé_ Thiên Vỹ hồ hởi cất đống quà vào một góc.

– Ok, không cần nhắc bọn này đâu_ Hạo Tuấn cười hào hứng.

– À mà để tớ giới thiệu_ Thiên Vỹ chợt nhớ ra liền lại gần hai cô gái trông khá xinh xắn đang ngồi ở ghế sofa_ Đây là Triệu Nhã Văn và Chung Tú Vân, sinh hoạt chung CLB mỹ thuật và cũng là con gái các đối tác của bố mẹ tớ. Các cậu hãy làm quen đi nhé!

– Chào hai cậu!

– Xin chào, rất vui được làm quen với mọi người_ Nhã Văn vui vẻ nói.

– Nghe danh Lục Đại Thiên Vương lâu rồi, giờ được gặp mặt thế này hân hạnh quá!

– Thiếu gia, đã bắt đầu được chưa?

– Uh, mà khoan đã. Sao Như chưa đến nhỉ, cả Luân nữa? Trí, cậu có biết gì không?_ Thiên Vỹ thắc mắc khi đếm đi đếm lại vẫn thấy khách mời chưa đủ.

Trí Anh lắc đầu tỏ ý không biết. Đúng lúc ấy ngoài cửa có tiếng nói, mọi người nhìn ra thấy Hân Như trong bộ váy màu vàng, gương mặt tươi cười đang bước vào cùng với Minh Luân. Hai người trông rất thân mật và vui vẻ.

– Chào, xin lỗi vì đã tới muộn.

– Hừ, giờ này mới tới_ Thiên Vỹ giận dỗi.

– Sorry mà, chỉ vì món quà đặc biệt dành cho cậu nên mới muộn vậy.

– Thật không? Thế quà đâu?

– Đây! Happy birthday!_ Minh Luân nói rồi đưa ra trước mặt Thiên Vỹ một hộp quà khá to.

Thiên Vỹ thấy vậy thì dường như quên hết mọi thứ, hào hứng kêu gọi mọi người nhập tiệc.

Đèn trong phòng được tắt hết, chiếc bánh kem được thắp mười bảy ngọn nến sáng lung linh. Tất cả cùng hát vàng bài hát “Happy birthday” để chúc mừng chàng trai vui tính Mã Thiên Vỹ.

– Happy birthday to you! Happy birthday to you! Happy birthday, happy birthday, happy birthday to you!

– Hoan hô, thổi nến đi.

– Mau thôi đi Vỹ!

Phụt

Bốp… Bốp…

– Mọi người cùng nâng cốc chúc mừng Vỹ của chúng ta nào!

Không khí trong phòng tiệc lúc này thật náo nhiệt. Dù chỉ có hơn mười người nhưng ai cũng cười nói vui vẻ nên rất ồn ào. Trí Anh với Ngọc Khiết thì đương nhiên luôn ngồi cạnh nhau, trò chuyện sôi nổi. Hạo Tuấn cũng không chịu kém cạnh khi luôn theo sát Thu Hà. Hôm nay anh đã bạo dạn hơn khi ngỏ lời mời cô khiêu vũ cùng. Thời gian này cứ gặp Hân Như là sẽ thấy cô đang ở cạnh Minh Luân, hai người tỏ ra thân thiết lạ thường. Hân Như dường như đã nhanh chóng quên đi chuyện với Phi Lương, cô trông rất thoải mái. Thậm chí Hân Như còn là người nhảy “hăng” nhất so với tất cả.

Trái ngược với vẻ vui tươi của Hân Như là sự trầm tư không bình thường của Phi Lương. Có thể anh là người trầm tính nhưng trong những cuộc vui như thế này thì không thể thiếu Lương. Thiên Vỹ dễ dàng sự khác lạ của bạn nên nhờ Nhã Văn quan tâm đến anh. Tuy vậy Phi Lương vẫn chẳng hề thay đổi thái độ. Chung trạng thái với Phi Lương là Quân Thành, không hiểu vì lí do gì nhưng hôm nay Thành cũng tỏ ra khá trầm lắng. Tuy vậy sau khi nói chuyện với Tú Vân, anh đã nhanh chóng thay đổi và cười nói khá nhiều.

 

 

– Ngoài này thật yên tĩnh!

– Ừ, lúc nào đến đây bọn anh cũng phải ra ngoài này một lần. Đây là niềm tự hào của mẹ Vỹ đấy.

– Vâng, quả thật là rất đẹp_ Ngọc Khiết nói.

– Em có lạnh không, trời tối rồi nên…_ Vừa nói Trí Anh vừa cởi áo khoác ra khoác lên người Ngọc Khiết.

– Không cần phải làm vậy đâu, em không lạnh mà.

– Tối nay trời nhiều gió, em cứ khoác vào, nhỡ bị cảm thì lại khổ_ Sự quan tâm của Trí Anh khiến Ngọc Khiết thấy lòng ngập tràn hạnh phúc_ Em nhìn kìa, bầu trời hôm nay thật đẹp.

Ngọc Khiết theo lời ngẩng lên và đúng như Trí Anh nói, bầu trời có rất nhiều vì sao, mỗi vì sao lại lung linh tỏa sáng cả một vùng rộng lớn.

– Anh rất thích ngắm sao. Nhìn những vì sao anh như thấy được tâm trạng của mình. Khi nào nó sáng lấp lánh là lúc anh vui còn khi buồn thì anh thấy chúng chẳng còn đẹp nữa.

Ngọc Khiết chăm chú lắng nghe Trí Anh, qua những lời nói của Trí cô biết vẻ bề ngoài không phản ánh con người bên trong. Bên ngoài anh tỏ ra lạnh lùng nhưng thực sự trong anh là một tâm hồn sâu sắc, giàu tình cảm. Quả thật nếu không yêu Trí, không được nghe những điều thật lòng của anh thì cô sẽ mãi không thể hiểu được anh.

– Trí, cám ơn anh rất nhiều. Cám ơn anh đã tâm sự với em để em hiểu anh hơn. Điều này khiến cho em tự tin rằng tình yêu em dành cho anh đang ngày càng lớn thêm và ngày càng sâu đậm_ Ngọc Khiết vừa nói dứt câu thì thấy Trí Anh đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt tỏ vẻ vui sướng và hạnh phúc. Khuôn mặt anh bỗng tiến sát lại gần cô hơn, đây là lần đầu tiên cô thấy khoảng cách giữa cả hai lại gần đến vậy. Ngọc Khiết nhắm mắt lại, sau đó cô có thể cảm nhận được đôi môi mềm mại của Trí Anh đang chạm vào môi mình. Một cảm giác thật lạ đột nhiên xuất hiện trong người Ngọc Khiết, nhịp tim cô cũng đập một cách dồn dập. Khi Trí Anh buông cô ra, gương mặt Ngọc Khiết đỏ lựng lên. Anh thấy vậy liền cười hạnh phúc mà ôm lấy cô vào lòng, nụ cười tràn ngập từ trên môi đến trong con tim.

 

Đã là ngày thứ hai sau buổi tối lãng mạn đó nhưng Ngọc Khiết vẫn không sao quên được cảm xúc khi ấy. Trí là mối tình đầu của cô và nụ hôn tối hôm đó cô trao cho anh cũng là nụ hôn đầu tiên. Chỉ cần nghĩ đến điều này là tim Ngọc Khiết lại đập loạn xạ, hai má ửng hồng. Không xấu hổ sao cho được khi mà cô chưa hề có kinh nghiệm và cũng chẳng có sự chuẩn bị gì cả. Tuy vậy khoảnh khắc đó thật tuyệt vời và cô sẽ mãi khắc sâu trong tim giây phút đẹp đẽ này.

Cũng giống với Ngọc Khiết, Trí Anh không thể nào quên được nụ hôn ngày hôm đó. Anh đến với cô chính là sự thật lòng, không có chút đùa cợt hay gian dối. Sự trong sáng dịu dàng của cô đã khiến anh rung động ngay khi vừa gặp mặt, mỗi khi cô cười anh thấy dường như cũng là chính mình đang cười. Anh rất trân trọng tình cảm với cô và hy vọng nó sẽ bền vững theo thời gian.

 

Hôm nay trường Trung học Style tổ chức lễ bế giảng và tiễn học sinh lớp 12 ra trường. Ai cũng ăn mặc thật là lộng lẫy, cười nói vui vẻ nhưng đâu đó người ta cũng bắt gặp những tiếng khóc. Không buồn sao được khi mà sau ba năm gắn bó nay lại phải rời xa nhau. Cả học sinh và thầy cô giáo đều không thể kiềm chế cảm xúc của chính mình. Tuy vậy thì có một sự việc rất quan trọng đã tạm thời làm không khí buồn bã lắng xuống. Hầu như học sinh đều đang tập trung trước bảng thông tin của trường, gương mặt ai cũng tỏ ra khó hiểu. Bọn họ nhìn ngang ngó dọc rồi lại quay sang nhau bàn tán sôi nổi. Đúng lúc này thì Lục Đại Thiên Vương, Hân Như, Ngọc Khiết cùng Thu Hà đi đến. Các học sinh bèn tách ra hai bên, để lộ bảng thông tin to đùng với chi chít những hình ảnh cộng với lời bình. Cả nhóm Trí Anh tròn xoe mắt, nhìn nhau mà không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đám học sinh lúc đầu còn đứng yên nhưng sau đó đã nhanh chóng bủa vây lấy Trí Anh đòi giải thích mọi chuyện. Họ chen lấn xô đẩy nhau khiến cho không gian rộng lớn bỗng trở nên chật hẹp vô cùng. Phải vất vả lắm mọi người mới đưa được Trí Anh và Ngọc Khiết thoát khỏi đám đông đang “nổi điên”. Tất cả cùng đi đến khu vườn sinh vật – nơi các học sinh ít khi ghé qua.

– Kinh khủng, không ngờ học sinh trường mình lại đáng sợ như vậy_ Hạo Tuấn vẫn chưa hết thất kinh sau màn chen lấn có một không hai.

– Phải nói là bọn họ bị điên thì đúng hơn_Thiên Vỹ cũng toát mồ hôi hột, giọng nói có phần tức giận. Mọi người nhìn nhau vẻ không hài lòng với việc vừa diễn ra, khuôn mặt ai cũng đăm chiêu thấy rõ.

– Vậy nhưng ai đã để lộ thông tin?

– Ai mà biết được chứ, đâu ai ngu gì tự nhiên nói ra_ Cơn lửa giận trong người Thiên Vỹ vẫn bùng cháy dữ dội, anh đá mạnh vào cái cột khiến nó kêu “bụp” một tiếng khá to.

– Hm… Theo tớ nghĩ thì có lẽ Trí đã bị theo dõi_ Hân Như có vẻ là người lý trí nhất vào lúc này, bình tĩnh phân tích mọi chuyện_ Tư thế trong bức ảnh rõ ràng là người ta chụp lén chứ đâu ai lại chụp như vậy.

– Nhưng lí do gì mà họ phải làm thế?

– Chắc là họ biết hôm nay mẹ tớ sẽ góp mặt trong lễ bế giảng_ Trí Anh từ nãy vẫn đang ở bên hỏi han Ngọc Khiết, nghe Hân Như nói liền lên tiếng ngay.

– Như, em nói vậy là sao?

Hân Như chưa kịp trả lời thì Thu Hà lo lắng cướp lời_ Thôi chết, bác gái đã đến đây rồi.

Lời nói của Thu Hà làm ai nấy cũng phải giật mình, hốt hoảng nhìn nhau.

– Nhanh vậy ư?

– Ừ, tớ mới nhận được tin nhắn. Bác gái vừa xuống xe, đang trò chuyện với các thầy cô ở cổng trường.

– Toi rồi, bây giờ phải làm thế nào đây?_ Thiên Vỹ lo lắng nhìn cả nhóm, đến cả Trí Anh cũng đi đi lại lại sốt ruột chưa biết gỡ rối chuyện này ra sao.

– Thôi anh đừng đi lại nữa_ Hân Như vội nhắc Trí Anh, sau đó tập trung tất cả lại_ Tớ tính thế này. Vỹ, Tuấn với Thu Hà ra ngoài cổng cố kéo dài thời gian, làm sao cho mẹ tớ ở ngoài đấy lâu lâu một chút, tránh đi vào hội trường cho đến khi có tin nhắn của tớ.

– Liệu có ổn không?_ Hạo Tuấn vẫn chưa yên tâm, nhìn Thiên Vỹ với Thu Hà rồi lại nhìn Hân Như.

– Cứ làm như tớ nói đi. Những chuyện còn lại tớ với Luân sẽ giải quyết_ Hân Như tự tin nói, cô nhìn anh trai mình bằng ánh mắt quyết đoán. Lúc định rời đi thì cô tình cờ bắt gặp cái nhìn của Quân Thành, Hân Như chợt khựng lại mấy giây. Nếu lúc đó không phải là Phi Lương lên tiếng có lẽ cô sẽ không biết thoát khỏi hoàn cảnh này như thế nào.

– Như! Bọn anh thì sao?

– Chúng tôi phải làm gì?_ Quân Thành cũng có thắc mắc tương tự.

– Hai người… ở lại lo cho Trí và Ngọc Khiết, có gì liên lạc qua điện thoại.

 

 

to be continue…

Tác giả:

I'm Manucian

Động viên Ann vài lời các bạn nhé ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s